Rất dễ bị lạc lối trong sự hỗn loạn của việc làm phim – rất dễ đánh mất quan điểm và tầm nhìn của mình. Trong bài viết này, nhà làm phim Werner Herzog sẽ chia sẻ cho bạn một suy nghĩ rất đơn giản có thể truyền cảm hứng và tăng động lực cho bạn.

NỀN TẢNG CỦA VIỆC LÀM PHIM TRONG CHIA SẺ CỦA ĐẠO DIỄN WERNER HERZOG

Herzog nổi tiếng là một người ủng hộ cho các nhà làm phim độc lập mới. Nhà làm phim sinh tại Munich này đã nói đi nói lại rằng: không có lý do gì để không làm phim. Tuy vậy, ông ấy cũng có ý kiến mạnh mẽ về những hành động, hoạt động và thái độ nuôi dưỡng những người làm phim mạnh mẽ, như đọc sách, mà ông giải thích trong một cuộc phỏng vấn với Đại học Indiana dưới đây, và hơn hết, ngoài việc đọc, tất nhiên là trải nghiệm cuộc sống.

“Đọc, đọc, đọc, đọc, đọc, đọc, đọc, đọc, đọc, đọc, đọc, đọc, đọc, đọc, đọc. Nếu bạn không đọc, bạn sẽ không bao giờ là một người làm phim.”

Câu nói trên có thể là một  trong những lời chỉ trích mang tính truyền cảm hứng nhất về nghề mà tôi từng đọc. (Tất nhiên, đây chỉ là ý kiến khiêm tốn của tôi mà thôi). Và đây là câu nói của Werner Herzog trong cuốn A Guide for the Perplexed (Hướng dẫn cho sự bối rối), một tập hợp các cuộc phỏng vấn với đạo diễn François Truffaut, người từng được gọi là đạo diễn quan trọng nhất hiện thời.

“Lời khuyên tốt nhất mà tôi có thể đưa ra cho những người đang bước vào thế giới phim ảnh là đừng đợi hệ thống tài trợ cho các dự án của bạn và đừng để những người khác quyết định số phận của bạn. Nếu bạn không thể kiếm được 1 triệu đô la để làm phim, bạn hãy thử kiếm 10 000 đô la và tự mình làm nó. Đó là tất cả những gì mà bạn cần để làm một bộ phim điện ảnh ngày nay. Cẩn thận với những vị trí mang tính hành chính vô dụng trong các công ty sản xuất phim. Thay vào đó, chỉ cần bạn có đủ sức khỏe, hãy bước ra ngoài thế giới thật. Xắn tay áo của bạn và làm một công việc của một người gác cửa trong một câu lạc bộ khiêu dâm, hay bảo vệ ở một nhà thương điên, hay một người điều khiển máy trong một lò mổ. Lái taxi hoặc làm xe ôm trong 6 thán… Tự đứng trên đôi chân của mình, học những ngôn ngữ mới và làm những công việc không liên quan gì đến điện ảnh. Làm phim – cũng giống như một tác phẩm văn học vĩ đại – phải xuất phát từ nền tảng những trải nghiệm thực tế của đời sống. Đọc Conrad hoặc Hemingway và bạn có thể thấy có bao nhiêu yếu tố của thực tế của sống trong  những cuốn sách đó. Rất nhiều những gì bạn thấy trong những bộ phim của tôi không phải là do tưởng tượng mà ra, nó được lấy từ thực tế cuộc sống, từ cuộc sống của chính tôi. Nếu bạn có một hình ảnh trong đầu, hãy giữ lấy nó – ở một khoảng cách nào đó – và đến một lúc nào đó bạn sẽ có thể sử dụng nó trong một bộ phim. Tôi đã luôn tìm cách biến những trải nghiệm và tưởng tượng của riêng mình vào điện ảnh.”

 

Trung tâm của vũ trụ làm phim, theo đoạn trích dẫn này của Herzog, chính là cuộc sống – và trải nghiệm của chúng ta về nó. Tạo ra các tác phẩm điện ảnh về cơ bản là việc con người thể hiện kinh nghiệm và/hoặc giải thích cuộc sống của họ, nhưng nếu bạn không bước ra ngoài kia và sống cuộc đời đó một cách chủ động, thì có thể bạn sẽ không bao giờ hái được những quả ngọt đó cả. Tôi chắc chắn rằng tất cả chúng ta đều quen thuộc với những bước chân mỏi mệt mà thông qua đó chúng ta thấy mình được truyền năng lượng – chúng ta sẽ nhận ra nó vào một khoảnh khắc bất chợt trong đời, có thể là 1:37 chiều một ngày thứ ba âm u nào đó. Có thể bạn đang làm một công việc nhàm chán, rút kiệt sức lực của bạn. Có thể bạn đang phải xoay xở với quá nhiều thứ trong đời. Có thể bạn thậm chí còn không thể nhận thức một cách đầy đủ rằng niềm cảm hứng của bạn đang bị nuốt chửng bởi những cái miệng ngày càng mở rộng của cuộc sống thường nhật, mãi mãi bị nghiền nát từng chút một bởi những cái hàm tham lam vô độ.

Nhưng nếu việc sống cuộc đời này một cách trọn vẹn là đơn thuốc mà Herzog đã kê, tôi sẽ nói rằng nó sẽ mang đến cho bạn điều gì đó tốt đẹp. Tôi nhận được một số lời khuyên tuyệt vời từ một người bạn tuyệt vời tối qua, người này vốn không phải là một người làm phim, nhưng là một kẻ sống động đẳng cấp thế giới.

“Hãy bước lên một chiếc xe bus bất kỳ. Hãy đi lạc. Hãy sợ hãi. Để xem bạn đến được chốn nào. Tiếp tục đi và cố gắng làm tốt nhất có thể. Hãy vui mừng. Hãy hân hoan. Hãy hạnh phúc. Và hãy cảm ơn bản thân vì đã dũng cảm để nắm lấy cơ hội và không dừng lại kể cả khi bạn sợ hãi.”

 

Nguồn: No Film School

Pixel Factory sưu tầm và biên dịch